
Tặng cháu Luke và chó bambi
Bambi bé nhỏ bạn của tôi,
Mỗi sáng tinh sương đã dậy rồi,
Nằm ngoài cửa kính phòng bà đó,
Chờ bé Luke ra giỡn giỡn chơi.
Hai mắt cười tươi, tay dang dang,
Chân nhảy tưng tưng, miệng cười vang,
Bambi thích chí hai chân đứng,
Chồm tới chồm lui thật rộn ràng.
Hai bạn cùng chơi mỗi sớm mai,
Bà đem cho Luke miếng phô mai,
Bambi nhảy tới chồm lên sủa,
Rồi Bambi nhảy đốp thật tài.
Tháng ngày đôi bạn vẫn cùng chơi,
Cho đến khi tôi đã lớn rồi,
Tới trường thầy bạn cùng vui hát,
Về nhà vẫn giữ Bambi chơi.
Trong giá lạnh con nấc lên thành tiếng,
Trong cô đơn giọt nước mắt âm thầm
Chảy lăn dài trên gò má nheo nhăn,
Trong phòng vắng, bao người thân xa cách.
Sống âm thầm theo ngày tháng buông xuôi,
Đâu có ngờ những ngày cuối của đời tôi,
Mà buồn bã mà đau lòng như thế,
Vẫn kéo dài theo năm tháng lê thê,
Vẫn đau thương trong nếp sống ê chề,
Không vui thú cũng không còn hy vọng.
Phải chăng tôi sống cách xa lòng Chúa?
Nên đời tôi mới cay đắng phũ phàng,
Tôi tưởng mình đi lạc giữa rừng hoang,
Chung quanh tôi toàn cọp beo rắn rít.
Chạy như bay tôi kêu la thống thiết,
Lạy Chúa, xin hãy cứu thân con,
Ra khỏi nơi đổ nát hoang tàn,
Được thấy Chúa, được Chúa ủi an,
Được ánh sáng niềm tin làm tỏ rạng,
Được thấy đời con tràn đầy hy vọng,
Sống cuộc đời êm ái bình an,
Trong thế giới hòa bình muôn ánh sáng,
Ánh sáng rạng ngời mãi mãi không thôi,
Trong nhà Chúa, Chúa ở với tôi,
Không còn sống khổ đau trần thế.
Sau trận bão Katrina
Hôm nay trời tốt hay trời xấu?
Hôm nay trời nắng hay trời mưa?
Trời trở gió, gió to thành bão,
Sóng biển đông nước lũ ngập tràn,
Trôi nhà trôi cửa trôi tất cả,
Mạng sống con người trời chẳng tha.
Con mất mẹ lại mất cha,
Bơ vơ không biết căn nhà con đâu?
Hoảng sợ quá, con lầm đây cha
Con nhìn người đó, tưởng là mẹ con
Một bà đã lạc mất con
Giang tay ôm bọc vào lòng an ủi
Hai mẹ con khóc ròng đau xót
Biết làm sao tìm lại con mình
Trong khi hoảng hốt bàng hoàng
Một đội cấp cứu đang đi cứu người
Họ đem tất cả mọi người
Tập trung một chỗ, để chờ
Hội đồng thập tự tới ngay giờ
Điền đơn lý lịch để tìm mẹ cha
Đời con thất lạc không nhà
Cho nơi tạm trú, đồ ăn, áo quần,
Mền mùng, áo ấm, dép giày
Ăn uống no đủ để chờ ngày
Gặp cha gặp mẹ đầy lòng ước ao.
Dẫu cho thiếu thốn không sao
Miễn gặp cha mẹ lòng nao nao chờ
Từng giây, từng phút, từng giờ
Thời gian trôi chậm, hững hờ với con.
Thảm họa bão lụt năm 2005 tại New Orleans đã tạo ra
nhiều bi kịch cho con người khiến trái tim KimXoa cảm
động sâu sắc.
Mồ côi chưa làm chi nên tội,
Tuổi ấu thơ phải chịu thiệt thòi,
Thiếu săn sóc khi còn nhỏ bé,
Thiếu yêu thương của mẹ của cha.
Nhà của con không có mái nhà,
Để che nắng che mưa ngày tháng,
Sống hẩm hiu giá lạnh cô đơn,
Để từng đêm nước mắt tủi hờn,
Rơi thấm ướt chiếc gối bông rách nát,
Chiếc mền mỏng không đủ ấm thân con,
Con chỉ biết đoái trông lòng trắc ẩn,
Của những người làm phước có từ tâm.
Con khôn lớn trong thế giới âm thầm,
Mong có được một ngày mai đổi mới,
Ánh bình minh rực rõ đón mời,
Hết cô đơn hết giá lạnh cuộc đời,
Được đảm nhận làm đứa con của Chúa.
Chúa Giê-su người cha nhân hậu,
Dẫn dắt con trong ánh sáng vinh quang,
Và Đức Mẹ là nguồn ủi an.
Cho tất cả mọi người trên thế giới,
Đầy hy vọng lòng con phơi phới,
Vững niềm tin đi trọn cuộc đời,
Noi gương Chúa, noi gương Đức Mẹ,
Là tình thương, chỉ có tình thương,
Mới đem lại gia đình hạnh phúc,
Chốn trần gian không là hỏa ngục,
Chốn trần gian vẫn có Thiên Đàng,
Là tất cả những điều con mong ước.
Ngày 29 tháng 8 năm 2005, cơn bão Katrina đổ bộ vào
New Orleans gây ra cuộc khủng hoảng sức khỏe cộng
đồng lớn. Nhiều cuộc sống đã bị gián đoạn trong cuộc
sơ tán thiên tai này.