
Cậy trông có Chúa ở cùng,
Đêm đông giá lạnh lửa hồng sưởi thân,
Đường xa đi mỏi đôi chân,
Chúa dìu dắt được như gần tấc gang,
Màn đêm bao phủ không gian,
Năm canh thao thức muôn vàn lắng lo,
Chúa phán bảo chớ ngại lo:
Cậy trông vào Chúa, Chúa cho vuông tròn.
Lòng đang trông cậy mỏi mòn,
Vững tâm nghe Chúa lòng càng yên vui,
Đường đời muôn nẻo ngược xuôi,
Chân con bước nhẹ hồn vui sướng nhiều.
Thân tặng cháu Truyền Ân
Đêm nay cháu ngủ với bà,
Mẹ cha đi vắng, mình bà với con,
Bà cho ăn tối thật ngon,
Xong rồi lau mặt, dẫn con vào nhà.
Con nhìn quanh quẩn phòng bà
Không thấy bố mẹ, con òa khóc to,
Con kêu mẹ mẹ thật to
Rồi kêu bố bố, không ai trả lời:
“Bố đây, con có ngoan không?”
Nhìn con thương lắm bà bồng con lên
Vào phòng thay tã cho con,
Nhưng con không ngủ, con còn muốn chi?
Bà cho chai sữa, tức thì
Con cầm lấy nó, đòi đi lên lầu.
Bà ru con: À ơi...
Có ngủ thì ngủ cho lâu
Cho mẹ đi cấy đồng sâu chưa về…
Khi con ra đi
Quì bên Chúa để chiêm ngưỡng dung nhan,
Để đấng thiêng liêng con yêu quí vô vàn,
Rồi mở ra tim con với Chúa,
Cho ngọn lửa cháy rực trong tim Chúa
Được truyền sang trái tim nhỏ bé của con,
Lửa phực cháy cao lên nguồn ánh sáng,
Lửa huy hoàng soi sáng bước con đi,
Lời Chúa dạy con vẫn khắc ghi:
Đem tình thương san đến muôn người
Kẻ hèn mọn cũng như người cao quí
Vì lòng họ chưa biết xót thương,
Như lòng Chúa luôn luôn thương xót,
Tiếng nhạc lòng trỗi lên thánh thót,
Tiếng nhạc dâng lên để kính tặng Ngài,
Bản nhạc vui trỗi dậy lúc ban mai,
Bản nhạc buồn lâng lâng qua giấc ngủ,
Giấc ngủ chiều buồn luôn ủ rũ,
Của ngày tàn bóng tối tịch liêu,
Ngài không chê, Ngài nhận hết những điều,
Vui buồn ấy cho tâm tình diễn tả,
Chia sẻ cùng Ngài làm cho trong dạ,
Rất nhẹ nhàng đã có Chúa sẻ chia,
Ngày mai đây dầu con đã xa lìa,
Đã để lại lời con đầy ý nghĩa,
Đã dâng Ngài ý nhạc và ý thơ,
Từng nuôi con khôn lớn trong mộng mơ,
Sống với Chúa, sống bên Ngài hạnh phúc,
Tim mọn ấy con dâng Ngài trong lúc
Sức lực tàn nhưng con luôn khắc phục
Sẽ làm gì trước khi con ngã gục
Có chút gì đêm dâng Chúa mến yêu.
Quê tôi nằm ở chân đồi,
Có sông róc rách dưới cầu nước êm,
Chiều về tắt nắng màn đêm,
Nhẹ nhàng buông xuống lòng thêm lạnh buồn.
Khói lan tỏa nhẹ hoàng hôn,
Mục đồng thổi sáo vọng hồn nước non,
Xa quê mấy chục năm tròn,
Bao giờ gặp lại mỏi mòn ngóng trông.
Tuổi đời nay đã chất chồng,
Hai vai gánh nặng một lòng tâm tư,
Đời như giấc mộng phù du,
Như sông như suối bắt nguồn non cao,
Quanh co uốn khúc chảy vào,
Dòng sông định mệnh làm sao tránh cùng.
Núi cao lớp lớp chập chùng,
Đường đời muôn nẻo cuối cùng hư vô.