
Con ơi, cứ khóc mỗi khi buồn,
Cho dòng lệ ứa nước mắt tuôn,
Cho lòng vơi bớt sầu u uất,
Đã nén trong tim bao tháng ngày.
Ngày nào thức dậy thấy đời vui,
Thì con ca hát, tung tăng chạy,
Trong vườn nắng ấm tiếng chim kêu,
Chim kêu ríu rít trên cành cây,
Là những ngày vui, ngày nắng rộ,
Chim nằm ủ rũ lúc trời mưa,
Không dám bay ra sợ ướt cánh,
Tâm hồn người cũng thấy buồn lây,
Nỗi lòng cô quạnh đứng ngồi không yên,
Hồn đau tràn ngập ưu phiền,
Ai người hóa giải bình yên tháng ngày?
Sao con đã quá mê say,
Thế gian cạm bẫy chuyển lay tâm hồn,
Con đà xa Chúa xa luôn,
Con quên nhớ đến Mẹ buồn Chúa trông,
Những ngày ảm đạm thu đông,
Mình Cha đứng đợi con không quay về,
Mẹ con ứa lệ trông chờ,
Đứa con đi lạc bao giờ về đây?
Con tôi nước mắt đong đầy,
Nhưng lòng cứng rắn biết ngày nào thôi.
Thương yêu chan chứa niềm vui,
Thương yêu đem lại cho đời thắm tươi,
Thương yêu rước Chúa mỗi ngày,
Con được hóa giải, đổi thay tâm hồn.
Một vườn hoa cúc đẹp xinh,
Muôn màu muôn sắc hữu tình có duyên.
Hôm nay nhớ đến mẹ hiền,
Những ngày êm đẹp sinh tiền cùng con,
Ngày lễ Mẹ năm nay lại đến,
Để lòng buồn xa nhớ bâng khuâng,
Ngày giỗ mẹ cũng sắp gần,
Chúng con tụ họp cùng người thân của mẹ,
Trên bàn thờ nghi ngút khói hương,
Trước bầu không khí trang nghiêm,
Chúng con quì gối để tưởng niệm,
Ơn sinh thành dưỡng dục bầy con,
Ơn của mẹ sánh như trời bể,
Biết làm sao con báo đáp cho vừa.
Nay chỉ biết luôn luôn nhớ mãi,
Với tấm lòng sâu đậm mến thương.
Lòng con luôn mãi vấn vương,
Bóng dáng mẹ ra vào khi còn sống,
Miệng tươi cười với ánh mắt trẻ thơ,
Có phải mẹ đang sống trong mộng mơ,
Với con cháu vây quanh bên giường mẹ,
Với một lòng đầy kính mến yêu thương,
Nay đà xa cách ngàn phương.
Hồn của mẹ vẫn vấn vương cùng con cháu,
Mẹ có biết một đời của mẹ.
Đã hy sinh để lại một tấm gương,
Cho con cháu đời sau tận hưởng.
Hình bóng mẹ xa cách ngàn phương,
Nhưng vẫn sống trong tâm hồn con cháu.
Sống cô đơn trong giá lạnh cuộc đời,
Sống cô đơn trong thế giới loài người,
Đầy bất công của người thiếu lương tâm,
Không có được chút lòng thương xót,
Như lòng Chúa đã thương xót chúng ta,
Họ phân biệt người khác màu da,
Kẻ giàu nghèo không cùng nếp sống,
Đời cơ cực của những người lao động,
Kẻ giàu nghèo không cùng nếp sống,
Trên mồ hôi nước mắt người lầm than,
Trên xương máu kẻ không nhà, không cửa,
Suốt cuộc đời chỉ một ước ao thôi,
Là ba bữa có miếng cơm, miếng cháo,
Được no lòng trong giấc ngủ đêm đông.
Trời cho con một đời tay trắng,
Đành phải chịu dám đâu so sánh,
Với kẻ hạnh phúc và người bất hạnh,
Thế giới loài người không sửa đổi được đâu.
Chỉ cầu xin lòng thương xót Chúa thôi,
Chúa ngó nghĩ đem tình thương an ủi,
Sống thanh bạch không làm tội lỗi,
Chúa thương yêu trong giấc ngủ thanh bình,
Hết đơn côi, hết giá lạnh cuộc đời,
Sống lương thiện trong tình thương của Chúa.
Thân tặng các bạn da màu
Da tôi trắng mịn, tóc tôi vàng,
Mắt xanh nước biếc, mũi càng thon thon,
Thoáng nhìn ai cũng bảo rằng:
Tôi người da trắng, không vàng chút chi.
Mẹ tôi dẫn tôi đi thi,
Vào trường nhập học tôi thì lên ba.
Chiều về cha đón tôi ra,
Một bà mẹ bạn hỏi cha tôi rằng:
Sáng nay tôi thấy một người
Chở con ông lại phải người nanny?
Cha tôi chưa kịp nói thì
Tôi cao giọng đáp: người là mẹ tôi.
Bà kia quay mặt im lời,
Không dám hó hé nửa lời hỏi cha.
Cha chở con đi về nhà,
Trên đường cha nói con đà lớn khôn,
Lên ba con đã biết hơn
Hơn người kỳ thị rửa hờn mẹ con.
Cha tôi rất đỗi hân hoan,
Nhìn tôi âu yếm lòng càng mến yêu.
Mẹ tôi lại thêm nuông chìu,
Vì tôi đã biết những điều phải theo,
Không làm sát hại lẫn nhau,
Người nào cũng giống hình thù Chúa thôi,
Màu da tuy khác nhưng rồi
Sống đời lương thiện thì tôi được nhiều,
Tình thương của Chúa mến yêu.