Hoa hồng dâng Chúa (Roses for the Lord)

Download Book

Kỳ Thị

Thân tặng các bạn da màu

Da tôi trắng mịn, tóc tôi vàng,
Mắt xanh nước biếc, mũi càng thon thon,
Thoáng nhìn ai cũng bảo rằng:
Tôi người da trắng, không vàng chút chi.

Mẹ tôi dẫn tôi đi thi,
Vào trường nhập học tôi thì lên ba.
Chiều về cha đón tôi ra,
Một bà mẹ bạn hỏi cha tôi rằng:

Sáng nay tôi thấy một người
Chở con ông lại phải người nanny?
Cha tôi chưa kịp nói thì
Tôi cao giọng đáp: người là mẹ tôi.

Bà kia quay mặt im lời,
Không dám hó hé nửa lời hỏi cha.
Cha chở con đi về nhà,
Trên đường cha nói con đà lớn khôn,

Lên ba con đã biết hơn
Hơn người kỳ thị rửa hờn mẹ con.
Cha tôi rất đỗi hân hoan,
Nhìn tôi âu yếm lòng càng mến yêu.

Mẹ tôi lại thêm nuông chìu,
Vì tôi đã biết những điều phải theo,
Không làm sát hại lẫn nhau,
Người nào cũng giống hình thù Chúa thôi,

Màu da tuy khác nhưng rồi
Sống đời lương thiện thì tôi được nhiều,

Tình thương của Chúa mến yêu.

Làng Giao Thủy

Kính dâng mẹ thân thương

Mẹ ơi, nhớ về quê mẹ xa xôi:
Ruộng dâu bát lá dâu xanh,
Ươm tằm kéo kén làng Giao Thủy,
Dệt lụa quay tơ làng mẹ tôi.

Sông Thu uốn khúc, thuyền buồm trắng,
Ngược xuôi Phố Hội mỗi buổi chiều,
Chiều tà nắng hạ còn thoi thóp,
Ven bờ gió mát con rong chơi,

Trời xanh bát ngát cao lồng lộng,
Gió thoảng mây bay với nắng say,
Hồn con rào rạt bao mến yêu,
Yêu quê của mẹ làng Giao Thủy

Thơ mộng biết bao thuở ấu thời.
Rồi ngày giặc đến phải ra đi,
Ngoảnh lại nhìn theo vết bụi mờ,
Đường về thôn cũ đâu còn nữa,

116 | HOA HỒNG DÂNG CHÚA
Bờ dậu tre xanh đã khuất xa.
Ra đi biền biệt không còn biết,
Để lại lòng tôi nỗi nhớ thương,
Năm nay hạ đến tôi sực nhớ

Làng xưa mẹ sống quá mộng mơ,
Đêm trăng tát nước tiếng hò xa xa,
Ruộng đồng bát ngát bao la,
Lá dâu xanh mướt để ta nuôi tằm.

Ươm tơ dệt lụa khắp làng,
Nông dân trù phú lại càng ấm no.
Cô gái hái dâu đã hát hò,
Quay tơ dệt lụa sớm chiều yêu thương

Thương tằm bao kiếp tơ vương,
Thương nàng đây kiếp vấn vương tơ lòng.
Mẹ ơi mẹ, con ước mong
Về thăm quê mẹ một lòng thiết tha,

Rong chơi gió mát vườn nhà,
Lúc con mười tuổi nay đà bảy mươi,
Thời gian như thế thoi đưa,
Bóng cây qua cửa, bóng đưa con về

Để con đi lại đường quê,
Thăm đồng lúa chín lũy tre xóm làng,
Hiền lành chất phác dân làng,
Chỉ lo cày cấy nuôi tằm hái dâu.

Tuổi xanh đã bạc mái đầu,
Dâu xanh mãi mãi vẫn là dâu xanh,
Sông Thu vẫn chảy bao quanh,
Rặng tre cao vút vẫn xanh xanh hoài…

Lễ Đức Mẹ Lên Trời

Mến tặng Hoa Ân tròn một tuổi

Ngày lễ Đức Mẹ lên trời,
Là ngày con ra chào đời.
Bẩm sinh trí tuệ linh thông,
Nhưng cơ thể gầy còm không sức lớn,

Để mẹ cha lo âu khuya sớm,
Xót thương con chạy đủ thuốc thầy.
Lạ lùng thay chỉ có một ngày
Ngày sinh nhật con đầy một tuổi.

Lại là ngày Đức Mẹ lên trời,
Ban phép lạ cho con sức sống,
Đưa y tá đến nhà đặt ống
Dẫn vào dạ dày sữa uống nuôi thân,

Cơ thể con ngày một lớn dần
Và trí tuệ mỗi ngày tăng trưởng,
Ngày lên ba con đã đến trường,
Theo các bạn cùng nhau học tập,

Con lại có tinh thần độc lập
Không làm phiền cha mẹ nữa đâu.
Mỗi năm học giỏi đứng đầu,
Rồi tốt nghiệp y khoa đại học

Và chuyên khoa bác sĩ nhi đồng.
Phòng thí nghiệm trảỉ máy thu đông,
Phát minh ra thuốc hay lạ lùng,
Chỉ cần uống không cần đặt ống

Vẫn chữa được các trẻ sơ sinh,
Nhiều chứng bệnh vô cùng khó trị,
Uống thuốc vào lành bệnh khỏi ngay.

Chúa cho con được mỗi ngày,
Góp công góp sức vào ngành y khoa.
Nhớ ơn Đức Mẹ hiền hòa,
Mỗi năm sinh nhật dâng hoa hiến Ngài.

Công cha nghĩa mẹ nên người,
Lập nhiều công đức giúp đời hiến dâng.

Memories of My Grandmother’s Village

Lovingly dedicated to my beloved grandmother

Grandma, how deeply I miss you,

At the age of twelve, You took me into your loving care.

Each morning began with fresh fish porridge,

While noon brought corn, sweet potatoes, bananas, Fragrant

pineapples, and creamy custard apples.

Each evening brought another hearty meal,

Chicken, duck, pork, or tender beef.

When supper was over, I wandered down the quiet back lane,

Watching white sails glide swiftly

Along the Thu Bồn River.

The Thu Bồn at sunset,

Left an everlasting imprint on my soul

I was only a village schoolgirl then,

Still too young to understand

The beauty of literature and poetry.

Yet all day long, I dreamed of writing poems,

Scattering simple verses across empty pages:

A gentle breeze… drifting clouds…

Golden afternoons… soft fading sunlight…

The blue sea beneath an endless sky,

Blending into one boundless hue.

A flock of white egrets

Winging home to the far-off hills.

At dusk the countryside grew still,

Temple bells echoed softly from afar.

Flute kites drifted lazily on the evening breeze,

While smiling buffalo boys led their gentle herds.

Back to the village,

Wisps of cooking smoke curled upward

Above the thatched roofs.

Beyond the green bamboo hedges.

Silence settled softly all around,

As evening drew its gentle veil.

Wrapping the peaceful village in quiet embrace.

Translated by Phạm Nhã Lâm