Hoa hồng dâng Chúa (Roses for the Lord)

Download Book

Prejudice

Lovingly dedicated to my friends of every color

My skin is fair, my golden hair aglow,

My eyes are blue, my little nose just so.

At just one glance, most people all agree,

That child is white—as white as she can be.

One day my mother took me to a test,

Before I started school at three years old.

That afternoon my father came for me,

A mother asked him, speaking without thought:

“This morning someone brought your little girl.

Was she, perhaps, the nanny in your home?”

Before my father found the words to speak.

I answered proudly, “She is my mother.”

The woman turned away without a word,

Ashamed to ask my father anything more.

My father drove me gently home that day,

Then smiled and said You’re growing up so well.

At only three, you understood much more,

Than hearts still darkened by their prejudice.

My father’s eyes were shining full of pride,

His love for me grew deeper than before.

My mother held me closer from that day,

For I had learned what truly matters most:

Never to wound another with our words,

For every soul bears God’s own image still.

Though every face may wear a different shade,

A life of kindness brings abundant grace.

The endless love of our dear Lord above.

Quên Đi Phận Mình

Đêm thanh vắng con cầu xin Chúa
Hãy ngự vào trong trái tim con.
Trái tim đau khổ mỏi mòn,
Trái tim rách nát muôn vàn đớn đau.

Chúa nào nghĩ tới con đâu,
Luôn luôn đứng lặng, âu sầu mình con,
Nên lòng con thật héo hon,
Đang khi than khóc nỉ non bên Ngài,

Bỗng đâu ánh sáng tỏa ngay
Từ tim của Chúa rọi vào mắt con,
Còn đang chưa tỉ nh tâm hồn,
Thì nghe tiếng Chúa gọi dồn bên tai,

Con ơi, con hãy lắng tai,
Hãy nghe cho kỹ những lời Cha khuyên.
Từ nay con đã bình yên,
Chỉ nhìn biết Chúa một niềm xót thương,

Tỏa ra giăng khắp bốn phương,
Quên đi phận bạc vấn vương tinh thần,
Có gì con phải khóc than,
Hãy trông vào Chúa mở màn sống vui,

Ngày ngày hoan hỉ nói cười,
Chuỗi ngày con lại thắm tươi muôn phần,
Cậy trông nơi Chúa hồng ân,
Thì con sẽ được vững vàng bước đi.

Đừng buồn đừng khóc làm chi,
Lạc quan có Chúa con đi với Ngài.

Sống Trong Nhà Chúa

Ngọn gió hiền thổi về mát dịu,
Cho tâm hồn thơ thới bình an,
Những ngày nắng hạ chói chang,
Những đêm mưa lũ nước lên ven sông,

Con ngồi hóng mát ở ban công,
Nhìn xem cảnh vật với lòng hân hoan,
Chúa cho con dọn vào nhà Chúa,
Để mỗi ngày tôn vinh Thánh Thế,

Rước Chúa vào lòng xiết kể hồng ân.
Chúa cho con được ở gần
Quì bên Đức Mẹ tay lần mân côi,
Chuỗi Mân Côi vô cùng linh nghiệm,

Chưa bao giờ Mẹ từ khước chúng con.
Tình thương Mẹ bao phủ thế gian,
Mẹ cứu vớt những người hoạn nạn,
Mẹ bênh vực những kẻ yếu hèn,

Đập tan xiềng xích, gông cùm bất công.
Đây nguồn ân phước cậy trông,
Tình thương của Mẹ biển đông dạt dào,
Thuyền con trong sóng ba dào,

Lênh đênh mặt nước làm sao tới bờ?
Nhưng con phó thác đời cho Mẹ,
Chẳng bao giờ Mẹ lại bỏ con,
Thế gian chỉ có một mình Mẹ,

Đưa tình thương của Chúa dắt đời con.
Con có Chúa lòng con không sợ hãi,
Con có Mẹ ở mãi bên con,
Dắt dìu con những khi vấp ngã,

Cho con đứng vững cả một đời.

Sửa Đổi

Chẳng buồn mà cũng chẳng vui,
Sống thanh thản trong tình thương của Chúa.
Mỗi ngày quì gối bên chân Chúa,
Để cầu cho thế giới hòa bình,

Chúa không trả lời Chúa chỉ làm thinh.
Con tự nghĩ con phải xét mình,
Đó là con chưa tích cực
Theo lời Cha làm cho đúng mực,

Như lời Cha dạy dỗ từ xưa,
Mười điều răn con đã kiểm chưa?
Cho đến nay có còn thiếu sót?
Con lại nói: xin Cha thương xót,

Chỉ cần con tin Chúa là đủ rồi,
Con cũng không làm những gì tội lỗi,
Cho đời con phải mang tiếng xấu xa.
Nay con có điều gì làm phật ý Cha?

Xin chỉ dạy cho con sửa đổi,
Lòng thống hối con đã được thứ tha,

Cùng Cha sum họp một nhà.