
Quê tôi nằm ở chân đồi,
Có sông róc rách dưới cầu nước êm,
Chiều về tắt nắng màn đêm,
Nhẹ nhàng buông xuống lòng thêm lạnh buồn.
Khói lan tỏa nhẹ hoàng hôn,
Mục đồng thổi sáo vọng hồn nước non,
Xa quê mấy chục năm tròn,
Bao giờ gặp lại mỏi mòn ngóng trông.
Tuổi đời nay đã chất chồng,
Hai vai gánh nặng một lòng tâm tư,
Đời như giấc mộng phù du,
Như sông như suối bắt nguồn non cao,
Quanh co uốn khúc chảy vào,
Dòng sông định mệnh làm sao tránh cùng.
Núi cao lớp lớp chập chùng,
Đường đời muôn nẻo cuối cùng hư vô.
Ngày Từ Mẫu hai mẹ con ta
Con và mẹ sống chung một nhà,
Thật đầm ấm tình yêu thắm thiết,
Con có mẹ, con nào đâu biết
Trên đời còn nhiều người không có mẹ,
Thiếu tình thương từ thuở bé thơ,
Không ai dạy dỗ, quá dại khờ,
Ra đời lạc lõng biết nhờ vào ai?
Dòng đời đen bạc cả hai,
Ba chìm bảy nổi nước trôi giữa dòng,
Cạn sâu có khúc nước trong,
Xong rồi nước đục càng không tới bờ,
Ôi trông chờ, đã mong chờ
Bao giờ có mẹ, con nhờ tình thương.
Con không có mẹ thật thê lương,
Con không có mẹ đoạn trường ai hay,
Ai người làm phước dang tay?
Cho hồn thơ ấu được ngày đoàn viên.
Kỷ niệm 30 năm xa Phố Hội
Sông Thu uốn khúc quanh co,
Bao quanh cồn cát ngập màu dâu xanh.
Đất bồi ưu ái dân lành,
Quanh năm suốt tháng mái tranh hiền hòa,
Giàn bầu giăng mướp nở hoa,
Nương khoai nương sắn cũng đã đủ ăn.
Trẻ thơ chạy nhảy tung tăng,
Nô đùa quanh ngõ, dưới trăng hát hò,
Nhìn con đã được ấm no,
Mẹ cha hÕ hả hết lo hết sầu.
Trai làng tát nước đêm thâu,
Tiếng hò khoan nhặt hát câu ân tình,
Từng đôi nam nữ đẹp xinh,
Sống trong hạnh phúc, an bình làng ta.
Bên bờ biển sóng vỗ vào trắng xóa,
Đuổi theo nhau những con dã tràng.
Dã tràng xây cát biển đông,
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.
Con tự ví đời con như dã tràng,
Mấy chục năm khó nhọc gian nan,
Tuổi đã lụi đã tàn theo năm tháng,
Thành tích để lại xét ra chẳng đáng,
Có gì đâu tay trắng vẫn hoàn tay.
Chúa cho con được sống đến ngày nay,
Thờ phụng Chúa hết lòng yêu mến Chúa,
Những đêm dài, những đêm đông héo úa,
Một mình con bầu bạn với Chúa thôi,
Cho lòng con vơi bớt nỗi đơn côi,
Buồn vui đó cùng chia với Chúa.
Chúa là đấng vạn năng vô tận,
Không việc gì mà Chúa chẳng làm nên,
Con trông cậy vào Chúa ngày đêm,
Và phó thác cuộc đời con cho Chúa.